Ngày 8/3 đến, Thịnh nhớ láng máng nó cũng giống như ngày
20/11, nghĩa là phụ nữ sẽ được tặng hoa hồng, nhưng Huyền thì không cần
điều đó, cô chỉ mong sao nói mười mà chồng hiểu được hai, ba. Hạnh phúc
quá đỗi bình dị ấy khiến người khác phải chảy nước mắt.
Cách
đây một năm, Huyền là người chăn bò thuê cho nhà Thịnh ở bãi giữa sông
Hồng. Nhưng bây giờ thì đã nên vợ chồng. Thịnh sinh năm 1986, hiền
lành, vụng về, không biết chữ và hơi “ngây thơ”. Còn Huyền, lớn hơn
mười tuổi, khỏe mạnh, nhanh nhẹn và già dặn, cũng bởi cô đã góa chồng.
Bén duyên nhau chóng vánh, từ phận làm thuê, cô trở thành người chủ gia
đình quán xuyến công việc, kể cả việc dạy chồng học khôn, học chữ.
Những
bất hạnh từ cuộc sống đã xô đẩy hai người đến với nhau, kết hợp họ lại,
thành một khối, tròn dần từ hai nửa méo mó. Ngày 8/3 đến, trong tiềm
thức ngây ngô của mình, Thịnh nhớ nó cũng láng máng như ngày 20/11,
nghĩa là phụ nữ sẽ được tặng hoa hồng, nhưng Huyền thì không cần điều
đó, cô chỉ mong sao nói mười mà chồng hiểu được hai, ba để ấm vào thân
đã tốt lắm rồi! Với họ, cuộc sống không là hưởng thụ. Niềm vui chỉ cần
là mưa không dột qua mái cọ lợp mỏng, chiều về đàn bò được ăn no. Và sẽ
là đại hỷ nếu tình cảm của họ đơm hoa kết trái bằng tiếng khóc trẻ thơ.
Hạnh phúc quá đỗi bình dị ấy khiến người khác phải chảy nước mắt. Câu
chuyện vợ khôn lấy chồng dại của dân gian thấp thoáng hiện ra ở thế kỷ
21, trong túp lều xiêu vẹo nhưng ấm tình thương và cả tình yêu nữa.

Hai
người cùng quê Đan Phượng, nhưng gia đình Thịnh đã sống ở bãi giữa khá
lâu. Đây là túp lều mới của đôi vợ chồng khi cái chuồng gà (chỗ ở cũ)
bị mưa gió làm sập

Họ luôn vui vẻ, vì nghĩ rằng lấy được nhau là may mắn lắm

Hai
vợ chồng tự hào vì đám cưới của họ cũng “hoành tráng” lắm. Khi được hỏi
ngày 8/3 có tặng hoa cho vợ không, Thịnh toe toét nói rằng: chả cần,
ngày cưới bọn em có đầy hoa

Cuộc sống của đôi vợ chồng gần như biệt lập với thành phố

Huyền
hay đi làm thuê cho hàng xóm những công việc nhà nông, chỉ làm một mình
vì Thịnh hay tay chân lóng ngóng, có khi cuốc đất lại cuốc luôn phải
tay vợ

Nếu rảnh rỗi Thịnh cũng chỉ tham gia cho vui nhưng hay bị hàng xóm trêu là vụng về

Huyền vừa là vợ, vừa là mẹ, vừa là người chị của Thịnh

Huyền
xác định rất rõ rằng đâu là “việc đàn bà”, nhưng hình như việc gì cũng
đến tay cô cả. Thịnh thường hay luẩn quẩn giúp việc vặt và trò chuyện
mỗi khi vợ bận

Mẹ chồng Huyền là vợ cả của bố Thịnh, bà suốt ngày thui thủi một mình, thỉnh thoảng sang ăn cơm cùng vui với hai vợ chồng

Thịnh lúc nào cũng như vô tư và vui vẻ dù suốt ngày chỉ quanh quẩn bên đàn bò và bầy gà ta béo mũm ở bãi giữa

Khi nói về nửa còn lại của mình, cả hai đều dùng từ “nhà em” dân dã

Số 7 vô tình mà Thịnh dán lên cửa túp lều như mong muốn được hòa nhập cuộc sống với cộng đồng của đôi vợ chồng

Đôi
khi Huyền cũng chạnh lòng khi chồng vẫn chưa thuộc hết mặt chữ, không
biết tính tiền, nhưng vợ chồng thương nhau và vượt qua tất cả. Mong ước
của họ bây giờ là một đứa trẻ. Với Huyền, hạnh phúc gia đình như thế là
trọn vẹn.
(Theo: Dân Trí)